câu thúc
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Động từ:
- Bó buộc, gò ép, không được tự do: Hành động hạn chế, kiềm chế sự tự do của ai đó hoặc điều gì đó, thường bằng các quy tắc, lễ giáo hoặc biện pháp cưỡng chế.
- Hạn chế, trói buộc: Tạo ra những ràng buộc chặt chẽ, làm cho đối tượng không thể hành động hoặc phát triển một cách tự nhiên.
Ví dụ sử dụng
- Động từ:
- Những tư tưởng lạc hậu đã câu thúc tâm trí con người trong nhiều thế kỷ.
- Không nên để những định kiến xã hội câu thúc ước mơ và sự sáng tạo của giới trẻ.
- Pháp luật có những quy định để câu thúc các hành vi vi phạm, bảo vệ trật tự chung.
Các cách sử dụng nâng cao
- Bị câu thúc: Ở trong trạng thái bị hạn chế, gò bó.
- Anh ấy cảm thấy bị câu thúc trong môi trường làm việc đầy nguyên tắc cứng nhắc.
- Sự câu thúc: Danh từ hóa, chỉ hành động hoặc tình trạng bị bó buộc.
- Sự câu thúc về tư tưởng là rào cản lớn cho sự đổi mới.
Biến thể và từ gần giống
- Ràng buộc (động từ): Buộc phải tuân theo, gắn kết với nghĩa vụ hoặc điều kiện nào đó. (Nhấn mạnh sự gắn kết có đi có lại hơn là sự ép buộc đơn thuần).
- Kìm hãm (động từ): Ngăn cản, làm chậm lại sự phát triển hoặc tiến bộ.
- Gò bó (tính từ/động từ): Miêu tả trạng thái chật hẹp, thiếu tự do, không thoải mái.
Từ đồng nghĩa
- Trói buộc: Hạn chế tự do một cách chặt chẽ, như bị trói.
- Ép buộc: Bắt phải làm theo ý mình hoặc quy định.
- Kiềm chế: Kìm giữ, không cho tự do bộc lộ hoặc hành động.
Từ trái nghĩa
- Tự do: Được hành động, suy nghĩ theo ý mình mà không bị ngăn cản.
- Giải phóng: Cởi bỏ mọi sự ràng buộc, kìm hãm.
- Phóng khoáng: Thoải mái, không bị gò bó bởi khuôn phép.
Thành ngữ, cụm từ liên quan
- Câu thúc thân thể: (Thuật ngữ pháp lý) Biện pháp tước bỏ hoặc hạn chế quyền tự do thân thể của một người, như bắt giam, quản chế.
- Bị can có thể bị áp dụng biện pháp câu thúc thân thể để phục vụ điều tra.
- Bị lễ giáo câu thúc: Bị các quy tắc, phong tục, đạo đức truyền thống (đôi khi cứng nhắc) chi phối và hạn chế.
- Người phụ nữ ngày xưa thường bị lễ giáo phong kiến câu thúc rất nhiều.
- đgt. Bó buộc, gò ép, không được tự do: bị câu thúc thân thể Lễ giáo phong kiến câu thúc quá đỗi.